Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Mẹ tôi và các dì ( p 2 )

Từ bài viết trước ( 10/4/13 ) đến nay lại đã có đủ dữ liệu để viết tiếp phần 2 về mẹ tôi và các dì vì :
- Đầu tháng 5 , mẹ tôi lại vô Sài Gòn thăm con cháu vi một phần chị tôi đã cất xong nhà mới muốn mẹ vào chơi .
- Dì Út đã qua cơn nguy kịch sau nhiều ngày nằm trong phòng săn sóc đặc biệt mà có lúc bác sĩ đã lắc đầu .Nay cô con gái lớn ( là cựu lãnh sự tại Sydney ) đã yên tâm qua Úc dự lễ nhận bằng MBA của con gái út .
- Tháng tư mẹ tôi và dì út đã vô Huế chăm sóc nhà thờ dòng tôc Phan Thanh  và thăm mộ phần bà  con thân tộc ( ở Huế hay lập mộ phần các nhánh thân tộc riêng , nên các cụ đi lại hơi khó ). Và  có lẽ cũng chính chuyến đi tâm linh này mà dì Út qua được cơn bạo bệnh ( ?!)  .

Thật là phúc đức cho chúng tôi khi mẹ tôi 93 tuổi mà vẫn minh mẫn , mạnh khỏe , lịch đi lại của cụ dày đặc , không tuần nào không đi chỗ này chỗ nọ cùng con cháu , sáng sáng còn tập tễnh chống gậy ra công viên Thống nhất gần nhà . Thật là một nghị lực hiếm có ở   tuổi này .

                     Ai cũng khen Cụ còn quắc thước và minh mẫn ( chụp sáng nay 10/5/13)


Còn dì Ba , dì Tư ( ở Mỹ và Úc ) thì vẫn lên Skype và Yahoo suốt liên lạc với nhau , ai cũng mừng vì dì Út tạm coi như qua cơn nguy kịch.

                                  Dì Ba ở My đang skype với dì tư ở Úc về tình  hình dì Út .

Cũng thật tình cờ , tôi mới có  một bản gia phả bên ngoại mới lập và có thêm thông tin ( tuy biết đã lâu ) : Bà Hoàng  thị Cúc (tức Đức bà Từ Cung , vợ vua Khải Định , mẹ vua Bảo Đại ) gọi bà nội của mẹ tôi là cô ruột  , hồi nhỏ Bảo Đại rất thích kêu mấy chị em mẹ tôi qua cung chơi nhưng ông ngoại tôi không thích ...
Tháng trước ở Huế , mẹ tôi và dì út viếng thăm mộ cụ cố Phan Liêm , con trưởng cụ Cố Phan Thanh Giản , nhà chí sĩ chiến đấu bên cạnh Tổng đốc Nguyễn Tri Phương giữ thành Hà Nội , sau đó Tổng đốc hy sinh còn cụ Phan Liêm và em trai Phan Tôn bị Pháp bắt đi đày . Nay Sài Gòn còn 2 con đường nhỏ vẫn mang tên Phan Liêm , Phan Tôn cắt đường lớn Điện Biên Phủ tại phường Đa Kao , con đường này trước 1975 mang tên Phan Thanh Giản ...

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

38 năm thoáng qua ( 2 )

Quay lại những năm tháng ở Hà Nội sau khi Sài Gòn giải phóng , ai cũng có rất nhiều chuyện kể lượm  lặt về Sài Gòn  , qua nhiều nguồn tin khác nhau , mà trong mắt người Hà Nội lúc đó là một thế giới mới đầy tò mò . Ai cũng   rất háo hức tìm đọc loạt  phóng sự " Dưới bóng tòa đại sứ Mỹ " của nhà báo quân đội Bùi  Tín đăng trên Quân Đội nhân dân với  lối viết ngồn ngộn thông tin , đọc rất lôi cuốn . Phóng sự đi sâu vào mô tả những đường dây phía sau của giới tài phiệt Sài Gòn và Chợ Lớn với những hợp đồng khủng chi phối  cả Đông Nam Á ...Dân Hà Nội đi đâu cũng bàn tán về phóng sự này ...Tôi lập kế hoạch vào Sài gòn một chuyến xem thực hư ra sao . Vào  khoảng tháng 8 hay 9 gì đó năm 1975 , tôi được tháp tùng  bố tôi theo đoàn của các Giáo sư đầu ngành Bộ Giáo Dục vào khảo sát các trường Đại Học Sài Gòn . Các Giáo sư khả kính được bố trí đi trên chiếc xe Ba Đình cũ nát ( mà 2 ngày sau khi qua Quảng Ngãi ,ngồi trong xe  các giáo sư phải mặc áo mưa trùm đầu kín  và ở Bình Định , tôi đã phải chầy chật cùng anh lái xe sửa suốt đêm ...Tới Phú Yên , anh lái xe và cả đoàn  bừng tỉnh và ngồi lặng suốt 15' không ai có thể nhúc nhích khi xe thắng kịp cuối cầu chỉ cách 5m là  xuống sông ...  ) Nhưng thôi , đó là chuyện nhỏ . Cái  mà tôi cảm nhận thú vị  ngay khi xe qua khỏi Vĩnh Linh sang Cam Lộ , Quảng Trị là ...đường quá êm ái , anh lái xe nói chạy rất thích , trái ngược những dằn xóc kinh khủng ở Hà Tĩnh , Quảng Bình .Tội mấy bác Giáo sư già quá . Tuy vậy ai cũng vui và phấn khích . Xe đi qua những thị trấn sáng rực ánh đèn neon trong những tiệm buôn bên đường . Xe đò Sài Gòn sặc sỡ , lắp máy Mỹ nghe như phản lực ,phóng như gió trên đường , họ ngoái nhìn " ông già Ba Đình " cũ nát sập xệ của chúng tôi vẻ rất ngạc nhiên xen lẫn  ái ngại  .
Xe qua xa lộ Hà Nội rộng mênh mông ( so với ngoài Bắc ) , rồi qua cầu Sài Gòn , tôi sững nhìn về trung tâm Sài Gòn với mái nhà cao tầng nhấp nhô , một cảnh chưa bao giờ thấy ở Hà Nội lúc đó . Các vị giáo sư nhoài ra cửa sổ , thú vị ngắm phố Sài Gòn đông đúc , xe Honda tràn ngập đường phố, hàng hóa bày bán đầy ắp trong các tiệm ...




                                           Những cảnh  này lúc đó rất lạ lẫm với dân Bắc ...


                               Hàng  hóa chất đầy trong các tiệm trên đường Lê Lợi , quận Nhất ...

Tôi đọc được trong ánh mắt các vị Giáo sư hàng đầu miền Bắc sự thú vị , phấn khích lẫn tâm trạng buồn  buồn vì chứng kiến sự trái ngược , tuy theo logic vấn đề thì các vị đều hiểu đó là lịch sử để lại , chả ai than thân trách phận gì , trước mắt đất nước đã hòa bình , thống nhất rồi , sẽ xây dựng nhanh chóng thôi ,đó là mấu chốt vấn đề ...
Ba tôi , sau chuyến đi, về lại Hà Nội , tôi thấy cụ trầm ngâm hẳn ( một phần vì người bạn học  , ông T.C.T ,  chính khách hàng đầu  Sài gòn , bế tắc đã tự sát vào ngày 30/4 ?! ) .
Những ngày sau đó , tôi đã lang thang khắp Sài Gòn tìm hiểu mọi khía cạnh đời sống , xã hội , văn hóa , con người của một vùng đất vốn là hòn ngọc Viễn Đông ( mà 20-30 năm trước là thiên đường so với Bangkok , Kuala Lampor , Seoul ...).Tôi , với một xe Honda 67 , sục vào tất cả hang cùng ngõ hẻm từ Gò Vấp , Tân Bình sang Bình Triệu ...cùng cô bạn Sài Gòn, sinh viên Văn Khoa  rất dịu dàng và ngưỡng mộ " giai Hà Nội " ,dẫn đường  .. Tôi hiểu thêm rất nhiều vấn đề về quản lý xã hội và con người mà tới 38 năm sau tự gậm nhấm trong lòng vẫn chưa trả lời thỏa đáng được ...
Chỉ biết tới giờ , tôi tiếc nuối vô cùng , nếu như lúc đó  ta có chính sách mềm mỏng và thông minh hơn nhỉ  !!!!!!

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

38 năm thoáng qua ...( phần 1 )

Vào những ngày này 38 năm trước , mỗi khi đi làm về , vòng qua Bờ Hồ ,tôi đứng lặng trước tấm pano to ngay ngã tư Hàng Khay -Đinh Tiên Hoàng giữa Hà Nội đông đúc , cập nhật các hướng tiến của 4 quân đoàn hùng mạnh đang vây chặt  Sài Gòn ...Để tới 11:30 ngày 30 ,  Tài , anh Trưởng Phòng Kế hoạch thân thiết , bước vào phòng và la lớn : xe tăng ta đã vào Dinh Độc Lập,  Sài Gòn đã giải phóng  . Tất cả chúng tôi bật dậy , nước  mắt dàn dụa , ôm lấy nhau nức nở ...Cả Hà Nội thổn thức và tự hào ...Bao xương máu đã đổ cho giờ phút này .
...38 năm sau , ngày 28/4/2013 , tôi lặng đọc bài thơ " Đất nước những tháng năm thật buồn " của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm -cựu UVBCT , trưởng ban khoa giáo TW.  Với những vần thơ  trĩu nặng tâm tư người viết , và dĩ nhiên cả người đọc :
    ......" Bây giờ lá cờ trên cột cờ Đại Nội
             Có còn bay trong đêm
             Sớm mai còn giữ được màu đỏ
              ................................................
             Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
             Không phải gạt vội vì xấu hổ
             Ngước mắt tin yêu mọi người
             Ai sẽ nắm vận mệnh  chúng ta
             Trong không gian đầy sợ hãi "...



Oh, như vậy là có một khoảng cách rất lớn giữa không khí cực kỳ phấn khích của dân chúng những ngày đầu giải  phóng và  38 năm sau  rồi chăng , đến mức một nhà cách mạng cao cấp, hy sinh cả cuộc đời trong khói lửa của cuộc chiến tranh thần thánh , phải viết những vần thơ khảng khái  đẫm nước mắt  38 năm sau ngày chiến thắng vậy sao ??? Hỏi  tức là trả lời...
Vào những ngày tháng 5 , 2013 nóng bức này , từ người xe ôm , bán vé số , bà nội trợ  ...tới những đám hưu trí , cựu binh như tui , cho tới các vị cựu lão thành cách mạng , ai ai cũng mang tâm trạng nặng nề  khó tả ,ngột ngạt, thảy đều  mong những cơn mưa rào sắp tới làm dịu mát xóm làng , phố phường .  Chiến tranh 30 năm đã làm VN nghiêng ngả , mà 38 năm sau , đất nước này vẫn còn phải ngả nghiêng chật vật trong kém cỏi , tụt hậu  , đói nghèo , dối trá , hậu quả của xung đột giữa  những phe phái lợi ích tham lam , thiển cận ...
Ôi , những vần thơ Nguyễn Khoa Điềm , ông đã làm người dân chúng tôi thổn thức trong những ngày tháng tư 38 năm sau cánh cổng dinh Độc Lập sập đổ dưới xích chiếc tăng T 54 số 390 ...

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Mẹ tôi và các dì ...

Cụ cố Ngoại tôi gốc Ba Tri , Bến Tre nhưng 5 đời ra Huế  làm quan Khâm Sai đại thần  ( Cụ Cố  Phan Thanh Giản , tiến sĩ đầu tiên của Nam Bộ , thay mặt Triều đình Huế trông coi lục tỉnh Nam Bộ ) nên giờ đây bên ngoại tôi 1/2 Nam Bộ , 1/2 Huế . Mẹ tôi ( Huế gọi là Me ) có 4 chị em đều học trường   Đồng Khánh nổi tiếng " lá ngọc cành vàng " . Hồi đó " học trò  trong Quảng ra thi , thấy con gái  Huế mà đi sao đành ", nhưng thực ra học trò xứ nào cũng lao đao vì con gái Huế . Ba tôi cũng từ miền Trung nghèo khó vào Huế học trường Quốc Học , bên cạnh Đồng Khánh , với tư chất thông minh , chịu thương chịu khó mà ba tôi đã được ngoại tôi chấm cho mẹ tôi , cô chị cả đẹp lừng danh kinh kỳ lúc đó  .


Ảnh mẹ tôi và bà ngoại tôi ( cũng là một sắc đẹp có tiếng của Huế lúc đó , giòng dõi Công Tằng Tôn Nữ ) chụp khoảng năm 1940 tại Huế .

Mẹ tôi và 2 dì theo kháng chiến và tập kết ra Hà Nội đầu 1955 và đều theo ngành sư phạm , rồi dạy các trường phổ thông có tiếng Hà Nội . Học sinh các trường Vân Hồ , Trần Phú , Quang Trung ...hẳn chưa quên 3 bà giáo dạy khoa học xã hội với giọng Huế dịu ngọt . Dì hai của tôi vào Sài Gòn sống và năm 1975 qua Mỹ cùng gia đình . Và cũng thật kỳ diệu , ông bà ngoại tôi vẫn sống tại Huế và ráng chờ ngày gặp lại các con gái  sau gần 30 năm xa cách với bao thăng trầm của lịch sử  . Vào mùa hè 1975 , 3 người con gái và các cháu ngoại được ngả vào vòng tay  thân yêu của ba mẹ và ông bà ngoại . ..Thật may mắn cho gia đình tôi , hơn 20 năm chiến tranh ác liệt , cá đại gia đình gần còn nguyên vẹn , chỉ  chú tôi( chồng dì ba )  làm công an hy sinh 1956 vì nhiệm vụ đặc biệt . Ông bà ngoại tôi tuy vậy cũng buồn vì gia đình dì hai tôi lại sang Mỹ sống vào tháng 4/1975 rồi . Và 10 năm sau thì ông bà ngoại mất.
Vào những ngày 4/2013 này , mẹ tôi nay đã 93 tuổi , sống tại Hà Nội , nhưng vẫn còn minh mẫn , lại buồn vì dì út tôi đang nằm cấp cứu 2 tuần nay vì suy tim , tình trạng nguy hiểm lắm .Mẹ tôi đi lại phải  chống gậy nhưng ngày nào cũng đòi vào thăm em và ôm em khóc , còn dì hai và dì ba sống ở Mỹ và Úc theo con thì hầu như hàng ngày  đều lên Skype và Yahoo để nói chuyện và nhìn mặt  nhau , khóc là chủ  yếu thôi .  Chúng tôi cũng hiểu rằng không cãi  lại được số mệnh nhưng ai cũng mong mỏi nó kéo dài từng nào hay từng đó ...

                                                           
                      Ngôi nhà ông bà ngoại và mẹ tôi cùng các dì đã sinh ra và sống tại Huế . Đây cũng là nhà thờ họ Phan Thanh   tại Huế , mới được mẹ tôi và dì út sửa lại ...

                   Mẹ tôi về Bến Tre thăm nhà thờ và mộ cụ Cố Phan Thanh Giản tại Ba Tri !

          Vái lạy trước bàn thờ nhà thờ cụ Cố Phan Thanh Giản ( Bảo Thạnh , Ba Tri  , Bến Tre )

Mộ ông bà ngoại tôi nằm trên khu vực đẹp của một ngôi chùa đẹp ở Huế ( chùa Khánh Sơn ).

                                  Mẹ tôi trong siêu thị , cạnh biểu tượng Phúc Lộc Thọ .

Cầu mong Me sống như biểu  tượng này , cùng các dì  và 4 thế hệ  tiếp ...



Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

Con đường hoa và bộ óc quản lý ...



Trên web có ảnh những con đường hoa thiên nhiên trên thế giới đẹp tuyệt vời , nếu bạn không xem được những bức ảnh này thì chắc cũng khó tưởng tượng cảnh đẹp được thiên nhiên ban tặng như vậy:

Hàng cây Bạch quả ( Nhật ) . Sau thế chiến II , chỉ còn 6 cây sót lại và được gầy dựng lên hàng cây tuyệt đẹp.
Hàng cây   cổ thụ ở Porto Allegre ( Brazil )
Hàng anh đào ở Đức
Đường hoa phượng tím Nam Phi ( Pretoria )
Đường Hoa anh đào ( Đức)

Hoa là sản phẩm tuyệt vời của thiên nhiên ban tặng , không phân biệt hoa nước giàu và nước nghèo  Hoa  đẹp và hấp dẫn du khách chủ yếu chỉ từ trình độ canh tác và bộ óc tưởng tượng của người quản lý đô thị . Hoa Việt Nam rất đẹp và rực rỡ nhưng tạo được những con đường hoa như thế này thì người VN còn nằm mơ cũng không thấy . Hãy vào công viên Thống Nhất ( Hà Nội ) và Tao Đàn ( SG ) để so  sánh thực trạng 2 vườn hoa  VN với các bức ảnh này nhé ...

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

Nghiên cứu thú vị về võ ...

Xem kênh Nat. Geo. của Mỹ , tôi rất thích chương trình Fight Science / Stealth Fighter ( Khoa học về chiến đấu / Các võ sĩ vô hình ). Trong phòng thí nghiệm , các nhà khoa học đo , đếm , phân tích ... hiệu quả của sức mạnh các thế võ bằng các võ sĩ thực hiện tại chỗ và có kiểm soát .Kết quả như sau : Tốc độ ra đòn -------- lực đá - Capoeira ( Brazil ) 159 km/h --- 1000 KG - Karatedo 114 km/h --- (không ghi kịp) - Muay Thai 209 km/h --- 635 KG - Teakwondo 200 Km/h --- 1043 KG Đây là thí nghiệm trên sàn đấu tĩnh , còn trên sàn động ( lắc lư ) thì các thông số giảm vì võ sĩ khó giữ chân trụ vững. - Riêng võ Thiếu Lâm : thí nghiệm riêng dựa trên luật khí công , họ dùng gậy đánh mạnh vào bụng võ sĩ sau khi võ sĩ đã tụ khí xuống đan điền , rồi đo lực đánh . - Tôi đặc biệt thích thú với các thí nghiệm về NINJA : Chủ yếu phân tích và biểu diển kỹ thuật tàng hình ( stealth )và giới thiệu kỹ thuật dùng hơi phóng phi tiêu qua ống ( đạt tốc độ 122 km/h ) có thể xuyên da từ xa vài mét, chết người hay không phụ thuộc phi tiêu có tẩm độc hay không ... Rồi kỹ thuật phóng qua các mái nhà cách nhau ...6m , tay phải bám ngay các gờ , xà ..., chân thì đạp tìm điểm tựa . Kỹ thuật vận động cơ thể tuyệt vời thoát ra khỏi phòng ,vượt qua các tia laser đan xéo của sát thủ Ninja , chủ yếu dùng tay đỡ cơ thể giữ thăng bằng khi lộn qua các khe laser , tầm cỡ vận động viên nhào lộn Olympic ... Rất tiếc không có thí nghiệm nào về VOVINAM với thế bay 2 chân kẹp cổ đối phương tuyệt vời ...

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013

Bi hài kịch thời Xô Viết

Bữa trước , tình cờ xem 2 tập phim đầu của bộ phim Liên Xô hiếm hoi " Số phận trớ trêu " , tôi cứ nghĩ lan man mãi ... Bỏ qua khía cạnh hài ( và nhân văn )của phim , nghĩ về cái bi trong phim diễn tả về cuộc sống một thời Xô Viết " huy hoàng ". Không thể tưởng tượng người ta lại có thể nhân bản hàng nghìn , vạn chung cư với những căn hộ 35 m2 , sao chép cùng một thiết kế , kiến trúc , vật liệu , trang trí...thậm chí cả khóa cửa giống nhau đến nỗi anh chàng bác sĩ tên Zenhia say xỉn bị nhóm bạn đẩy lầm lên máy bay từ Moskva tới một căn hộ giống hệt tại Leningrad ( giờ gọi là Saint Peterburg )mà vẫn không nhận ra sự khác biệt Các khu nhà buồn tẻ , nhân bản giống hệt trên toàn Liên Bang Xô Viết. Chả có tý cải tiến gì ... .Từ chuyện này , tôi nghĩ người Xô Viết mặc dù rất giỏi trong công nghệ vũ trụ , vũ khí , hạt nhân ...nhưng trong đời thường lại ít sáng tạo , có lẽ tại cơ chế bao cấp cứng nhắc ( sản phẩm dở cũng tiêu thụ sạch ) nên có cái quạt " tai voi " kỳ cục , cái xe trâu lênh khênh và bi kịch trong bộ phim trên ... Một siêu cường không có tính cạnh tranh nên đổ sụp rất nhanh .Tiếc quá ...