Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

38 năm thoáng qua ( 2 )

Quay lại những năm tháng ở Hà Nội sau khi Sài Gòn giải phóng , ai cũng có rất nhiều chuyện kể lượm  lặt về Sài Gòn  , qua nhiều nguồn tin khác nhau , mà trong mắt người Hà Nội lúc đó là một thế giới mới đầy tò mò . Ai cũng   rất háo hức tìm đọc loạt  phóng sự " Dưới bóng tòa đại sứ Mỹ " của nhà báo quân đội Bùi  Tín đăng trên Quân Đội nhân dân với  lối viết ngồn ngộn thông tin , đọc rất lôi cuốn . Phóng sự đi sâu vào mô tả những đường dây phía sau của giới tài phiệt Sài Gòn và Chợ Lớn với những hợp đồng khủng chi phối  cả Đông Nam Á ...Dân Hà Nội đi đâu cũng bàn tán về phóng sự này ...Tôi lập kế hoạch vào Sài gòn một chuyến xem thực hư ra sao . Vào  khoảng tháng 8 hay 9 gì đó năm 1975 , tôi được tháp tùng  bố tôi theo đoàn của các Giáo sư đầu ngành Bộ Giáo Dục vào khảo sát các trường Đại Học Sài Gòn . Các Giáo sư khả kính được bố trí đi trên chiếc xe Ba Đình cũ nát ( mà 2 ngày sau khi qua Quảng Ngãi ,ngồi trong xe  các giáo sư phải mặc áo mưa trùm đầu kín  và ở Bình Định , tôi đã phải chầy chật cùng anh lái xe sửa suốt đêm ...Tới Phú Yên , anh lái xe và cả đoàn  bừng tỉnh và ngồi lặng suốt 15' không ai có thể nhúc nhích khi xe thắng kịp cuối cầu chỉ cách 5m là  xuống sông ...  ) Nhưng thôi , đó là chuyện nhỏ . Cái  mà tôi cảm nhận thú vị  ngay khi xe qua khỏi Vĩnh Linh sang Cam Lộ , Quảng Trị là ...đường quá êm ái , anh lái xe nói chạy rất thích , trái ngược những dằn xóc kinh khủng ở Hà Tĩnh , Quảng Bình .Tội mấy bác Giáo sư già quá . Tuy vậy ai cũng vui và phấn khích . Xe đi qua những thị trấn sáng rực ánh đèn neon trong những tiệm buôn bên đường . Xe đò Sài Gòn sặc sỡ , lắp máy Mỹ nghe như phản lực ,phóng như gió trên đường , họ ngoái nhìn " ông già Ba Đình " cũ nát sập xệ của chúng tôi vẻ rất ngạc nhiên xen lẫn  ái ngại  .
Xe qua xa lộ Hà Nội rộng mênh mông ( so với ngoài Bắc ) , rồi qua cầu Sài Gòn , tôi sững nhìn về trung tâm Sài Gòn với mái nhà cao tầng nhấp nhô , một cảnh chưa bao giờ thấy ở Hà Nội lúc đó . Các vị giáo sư nhoài ra cửa sổ , thú vị ngắm phố Sài Gòn đông đúc , xe Honda tràn ngập đường phố, hàng hóa bày bán đầy ắp trong các tiệm ...




                                           Những cảnh  này lúc đó rất lạ lẫm với dân Bắc ...


                               Hàng  hóa chất đầy trong các tiệm trên đường Lê Lợi , quận Nhất ...

Tôi đọc được trong ánh mắt các vị Giáo sư hàng đầu miền Bắc sự thú vị , phấn khích lẫn tâm trạng buồn  buồn vì chứng kiến sự trái ngược , tuy theo logic vấn đề thì các vị đều hiểu đó là lịch sử để lại , chả ai than thân trách phận gì , trước mắt đất nước đã hòa bình , thống nhất rồi , sẽ xây dựng nhanh chóng thôi ,đó là mấu chốt vấn đề ...
Ba tôi , sau chuyến đi, về lại Hà Nội , tôi thấy cụ trầm ngâm hẳn ( một phần vì người bạn học  , ông T.C.T ,  chính khách hàng đầu  Sài gòn , bế tắc đã tự sát vào ngày 30/4 ?! ) .
Những ngày sau đó , tôi đã lang thang khắp Sài Gòn tìm hiểu mọi khía cạnh đời sống , xã hội , văn hóa , con người của một vùng đất vốn là hòn ngọc Viễn Đông ( mà 20-30 năm trước là thiên đường so với Bangkok , Kuala Lampor , Seoul ...).Tôi , với một xe Honda 67 , sục vào tất cả hang cùng ngõ hẻm từ Gò Vấp , Tân Bình sang Bình Triệu ...cùng cô bạn Sài Gòn, sinh viên Văn Khoa  rất dịu dàng và ngưỡng mộ " giai Hà Nội " ,dẫn đường  .. Tôi hiểu thêm rất nhiều vấn đề về quản lý xã hội và con người mà tới 38 năm sau tự gậm nhấm trong lòng vẫn chưa trả lời thỏa đáng được ...
Chỉ biết tới giờ , tôi tiếc nuối vô cùng , nếu như lúc đó  ta có chính sách mềm mỏng và thông minh hơn nhỉ  !!!!!!

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

38 năm thoáng qua ...( phần 1 )

Vào những ngày này 38 năm trước , mỗi khi đi làm về , vòng qua Bờ Hồ ,tôi đứng lặng trước tấm pano to ngay ngã tư Hàng Khay -Đinh Tiên Hoàng giữa Hà Nội đông đúc , cập nhật các hướng tiến của 4 quân đoàn hùng mạnh đang vây chặt  Sài Gòn ...Để tới 11:30 ngày 30 ,  Tài , anh Trưởng Phòng Kế hoạch thân thiết , bước vào phòng và la lớn : xe tăng ta đã vào Dinh Độc Lập,  Sài Gòn đã giải phóng  . Tất cả chúng tôi bật dậy , nước  mắt dàn dụa , ôm lấy nhau nức nở ...Cả Hà Nội thổn thức và tự hào ...Bao xương máu đã đổ cho giờ phút này .
...38 năm sau , ngày 28/4/2013 , tôi lặng đọc bài thơ " Đất nước những tháng năm thật buồn " của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm -cựu UVBCT , trưởng ban khoa giáo TW.  Với những vần thơ  trĩu nặng tâm tư người viết , và dĩ nhiên cả người đọc :
    ......" Bây giờ lá cờ trên cột cờ Đại Nội
             Có còn bay trong đêm
             Sớm mai còn giữ được màu đỏ
              ................................................
             Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
             Không phải gạt vội vì xấu hổ
             Ngước mắt tin yêu mọi người
             Ai sẽ nắm vận mệnh  chúng ta
             Trong không gian đầy sợ hãi "...



Oh, như vậy là có một khoảng cách rất lớn giữa không khí cực kỳ phấn khích của dân chúng những ngày đầu giải  phóng và  38 năm sau  rồi chăng , đến mức một nhà cách mạng cao cấp, hy sinh cả cuộc đời trong khói lửa của cuộc chiến tranh thần thánh , phải viết những vần thơ khảng khái  đẫm nước mắt  38 năm sau ngày chiến thắng vậy sao ??? Hỏi  tức là trả lời...
Vào những ngày tháng 5 , 2013 nóng bức này , từ người xe ôm , bán vé số , bà nội trợ  ...tới những đám hưu trí , cựu binh như tui , cho tới các vị cựu lão thành cách mạng , ai ai cũng mang tâm trạng nặng nề  khó tả ,ngột ngạt, thảy đều  mong những cơn mưa rào sắp tới làm dịu mát xóm làng , phố phường .  Chiến tranh 30 năm đã làm VN nghiêng ngả , mà 38 năm sau , đất nước này vẫn còn phải ngả nghiêng chật vật trong kém cỏi , tụt hậu  , đói nghèo , dối trá , hậu quả của xung đột giữa  những phe phái lợi ích tham lam , thiển cận ...
Ôi , những vần thơ Nguyễn Khoa Điềm , ông đã làm người dân chúng tôi thổn thức trong những ngày tháng tư 38 năm sau cánh cổng dinh Độc Lập sập đổ dưới xích chiếc tăng T 54 số 390 ...