Vào những ngày này 38 năm trước , mỗi khi đi làm về , vòng qua Bờ Hồ ,tôi đứng lặng trước tấm pano to ngay ngã tư Hàng Khay -Đinh Tiên Hoàng giữa Hà Nội đông đúc , cập nhật các hướng tiến của 4 quân đoàn hùng mạnh đang vây chặt Sài Gòn ...Để tới 11:30 ngày 30 , Tài , anh Trưởng Phòng Kế hoạch thân thiết , bước vào phòng và la lớn : xe tăng ta đã vào Dinh Độc Lập, Sài Gòn đã giải phóng . Tất cả chúng tôi bật dậy , nước mắt dàn dụa , ôm lấy nhau nức nở ...Cả Hà Nội thổn thức và tự hào ...Bao xương máu đã đổ cho giờ phút này .
...38 năm sau , ngày 28/4/2013 , tôi lặng đọc bài thơ " Đất nước những tháng năm thật buồn " của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm -cựu UVBCT , trưởng ban khoa giáo TW. Với những vần thơ trĩu nặng tâm tư người viết , và dĩ nhiên cả người đọc :
......" Bây giờ lá cờ trên cột cờ Đại Nội
Có còn bay trong đêm
Sớm mai còn giữ được màu đỏ
................................................
Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
Không phải gạt vội vì xấu hổ
Ngước mắt tin yêu mọi người
Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta
Trong không gian đầy sợ hãi "...
Oh, như vậy là có một khoảng cách rất lớn giữa không khí cực kỳ phấn khích của dân chúng những ngày đầu giải phóng và 38 năm sau rồi chăng , đến mức một nhà cách mạng cao cấp, hy sinh cả cuộc đời trong khói lửa của cuộc chiến tranh thần thánh , phải viết những vần thơ khảng khái đẫm nước mắt 38 năm sau ngày chiến thắng vậy sao ??? Hỏi tức là trả lời...
Vào những ngày tháng 5 , 2013 nóng bức này , từ người xe ôm , bán vé số , bà nội trợ ...tới những đám hưu trí , cựu binh như tui , cho tới các vị cựu lão thành cách mạng , ai ai cũng mang tâm trạng nặng nề khó tả ,ngột ngạt, thảy đều mong những cơn mưa rào sắp tới làm dịu mát xóm làng , phố phường . Chiến tranh 30 năm đã làm VN nghiêng ngả , mà 38 năm sau , đất nước này vẫn còn phải ngả nghiêng chật vật trong kém cỏi , tụt hậu , đói nghèo , dối trá , hậu quả của xung đột giữa những phe phái lợi ích tham lam , thiển cận ...
Ôi , những vần thơ Nguyễn Khoa Điềm , ông đã làm người dân chúng tôi thổn thức trong những ngày tháng tư 38 năm sau cánh cổng dinh Độc Lập sập đổ dưới xích chiếc tăng T 54 số 390 ...

Tâm trang nhưng là sự thật đau đáu của một con người - một thế hệ và cả dân tộc
Trả lờiXóa