Ngày 1/10 , tôi viết bài về cảm xúc tháng Mười khi sắp giỗ bố 6/10 ( 2/9 AL ) , lúc đó bác Giáp vẫn còn trên dương thế , vậy mà nay chắc bác cũng đã gặp lại bố tôi rồi , người đồng hương xứ Quảng , người đồng nghiệp tại trường Thăng Long , Hà Nội những năm 30 thế kỷ trước . Nói cho đúng , khi bác Giáp bỏ chân giáo học môn Sử - Địa trường Thăng Long đi hoạt động cách mạng thì bố tôi thế chỗ bác .Thời gian và tạo hóa vụt trôi , từ một anh giáo môn sử -địa dạy bằng tiếng Pháp ,cách mạng và khói lửa đã tôi luyện bác thành vị Đại Tướng lừng danh " thắng trận năm châu , chấn động địa cầu "mà tầm cỡ được báo Mỹ xếp trên cả Napoleon Bonaparte ... Còn bố tôi cũng vẫn nhà giáo môn Địa Lý , 60 năm dạy học , được tặng danh hiệu Giáo Sư - Nhà Giáo Nhân Dân . Run rủi thế nào , vào những năm 60 , bố tôi lại là người kèm giúp cho cô Bích Hà , phu nhân Đại Tướng , làm luận án Phó Tiến Sĩ Địa lý .
Ngày bố tôi mất , vòng hoa kính viếng của gia đình Đại tướng trân trọng xếp lên hàng đầu núi hoa tưởng niệm của nhân thế cho bố tôi .
Những ngày đầu thu này tại Hà Nội , " những dòng người đi trong thương nhớ " xếp hàng lặng lẽ tới 30 Hoàng Diệu viếng Đại tướng chắc chắn có người thân tôi , bạn bè tôi ...Vì ở đất nước này , người dân Việt biết rõ con người và nhân cách Đại tướng , người "Mohican cuối cùng" của những cuộc kháng chiến thần thánh của dân tôc Việt nửa cuối thế kỷ 20 đau thương và bi hùng ...
Xin nghiêng mình vĩnh biệt bác , cầu hương hồn bác an nghỉ vĩnh cửu bên chân Đèo Ngang hùng vĩ nhìn thẳng ra biển Đông xanh ngắt và mong bác phù hộ cho Quảng Bình vượt lên trên thiên tai nghèo đói , và tìm ra thêm nhiều Phong Nha ,Thiên Đường , Sơn Đoòng ...thu hút thiên hạ về thăm thật nhiều để dân được ăn no hơn , mặc ấm hơn ...