Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Lại tới tháng Mười ...

Tháng Mười , gia đình tôi lại đầy kỷ niệm : sinh nhật và giỗ  ba ( gần trùng ngày )  , sinh nhật chị và em gái  . Hàng  năm đại gia đình đều tổ chức Hội tháng Mười vui vẻ, tập trung cả mọi người vào khoảng 20-23 / 10 tại quán bánh tôm Hồ Tây , dưới gốc si cổ thụ , bên gió mát Tây Hồ , ông bà cố cùng con cháu chắt vui vẻ ngồi ăn uống nhắc lại kỷ niệm xưa êm đềm ...
Thế là ba tôi đã đi xa 18 năm ...Nhưng mọi người không thể quên tối 23/10/1995 tại quán bánh tôm Hồ Tây năm đó ( như có linh tính, sai khi vui vẻ , ba tôi nói mọi người lên taxi , đi một vòng quanh Hồ Tây xem và suy ngẫm lần cuối về cuộc đời ?)





Hôm đó , các thành viên Sài Gòn của gia đình ( 3 gia đình ) không ai ra dự được , cũng không ai ngờ đó là tiệc mừng thọ cuối cùng ( Đại thọ  80 ) cuả ba tôi vì chỉ 3 ngày sau , ba tôi đã ra đi nhẹ nhàng thanh thản sau  80 năm phong trần ( trong đó 60 năm miệt mài cống hiến cho ngành Giáo Dục Việt Nam )...Thật đặc biệt , ba tôi chỉ hiện diện trên đời đúng 80 năm ( sinh và mất  lẻ 2 ngày : 23/10/1916 - 25/10/1995), không nuối tiêc gì . Vào lúc 11:30 h trưa 25/10 , tôi gọi điện từ Sài Gòn hỏi thăm sức khỏe , cụ cười rất vui và sảng khoái làm tôi chột dạ , sao mọi ngày tai cụ hơi lãng mà hôm nay cụ nghe rất rõ . Lúc 12:30 h , tôi nghe điện từ HN báo ba mất mà phải hỏi lại rõ họ có nhầm không thế ??  Vậy là Trời đã định số  cho Người 80 năm ...rồi về tiên cảnh , không ốm đau làm khổ vợ con ngày nào

Cũng chỉ mới tuần trước , người bạn thân cuối cùng của ba tôi trong nhóm JACQUIN  ( nhóm 5 người bạn thân học trường Luật khóa đầu Đông Dương   những năm 1930  , thuê cùng ngôi  nhà phố Jacquin ( phố Trần Nhân Tôn , Hà  Nội hiện nay ) là bác Giáo Sư Nguyễn Xuân Thảo ,thọ 100 tuổi ( thân  phụ của nhiều người thành đạt như GS-TS Nguyễn Trường Tiến, nhà nghiên cứu nền móng hàng đầu ) đã ra đi , nay chắc bác đã gặp ba tôi cùng NHÓM JACQUIN  như bác Vũ Văn Cẩn , bác Dương đức Hiền , bác  Nguyễn Ngọc Minh .
Còn 5 ngày nữa đến ngày Giỗ bố , những ký ức lại tràn về , thương nhớ và tự hào về ba , một con người suốt đời  ít nghĩ  về bản thân mà chỉ lo cho gia đình , rồi băn khoăn về những trăn trở của đất nước ( vì ba tôi là nhà Sư phạm hàng đầu nghiên cứu môn Địa  Lý, Ngành phân vùng  kinh tế, nên những thành công và thất bại trong công nghiệp , nông nghiệp , khai khoáng , du lịch ...gần như ông hiểu rất rõ nguyên nhân ).
An ủi cuối cùng cho ba tôi là tình thương vô bờ bến của gia đình ruột thịt ,bạn bè trên khắp đất nước và hàng chục thế hệ học trò qua núi hoa tươi   phủ trên huyệt mộ lúc Người ra đi ... Đó cũng là thời điểm Hà Nội ngập hoa cúc vàng đầu thu ...
Ba hãy  phiêu diêu nơi cực lạc , vui  cùng bạn bè NHÓM JACQUIN thân yêu nhe ba ...
Ba tôi : Giáo Sư - Nhà Giáo Nhân Dân Trần Đình  Gián ( 10/1916-10/1995 )!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét